Thứ Sáu, 6 tháng 1, 2017

THÚ LÀM THƠ

THÚ LÀM THƠ

Tan lớp rời trường, cứ thế thôi
Ngoài kia bóng cũng xế chiều rồi.
Trong căn nhà nhỏ đèn tương tỏ
Trên tấm bàn thô sách dễ coi.
Lặng lẽ nghĩ suy vài bản viết
Ngâm nga chấm phẩy mấy câu lời.
Bôn ba khắp chốn tìm giai điệu

Thơ vẫn nổi trôi với sự đời.

Thứ Năm, 5 tháng 1, 2017

SINH VIÊN NGƯỜI LÍNH



SINH VIỀN - NGƯỜI LÍNH

Cuối tiết thu lộc vừng buông sợi thắm
Vương bụi sương bạc nắng phía dòng Thương
Ta bâng khuâng quay trở lại giảng đường
Như thể cuốn trôi theo kỳ học mới

Thu yên ả giữa thiên thanh cao vợi
Thắm tươi thêm sắc mới tình yêu
Mái trường xưa như đã nói bao điều
Trong nhịp điệu trái tim thời xuân trẻ

Bỗng nhớ lại những tháng ngày gian khổ  
Cuộc sống chiến binh bom đạn chiến trường
Gác bút nghiên hối hả bước hành quân
Lính Cụ Hồ - sinh viên mang theo quyển vở

Có chiếc lá vàng ép con bướm nhỏ
Có dòng thơ không địa chỉ nhắn tìm
Lưu bút bạn bè gặp gỡ đầu tiên
Giữa đợt công đồn chép lời ca vọng cổ








Có bình minh với phượng hồng rực đỏ
Hoa lửa sân trường dấu hái trao ai
Có ẩn số chia em trong buổi ôn bài
Có ngôi sao vẽ ngày vào đoàn đội

Lúc trở về một phần đời để lại 
Trong chiến trường bằng thịt bằng da
Bằng tình thơ và cả những ước mơ
Theo nhịp sống hào hoa thời lính trận

Trở lại trường với tâm hồn thanh thản
Vui cuộc đời người lính hóa sinh viên
Như những năm nào rạo rực con tim
Theo quá khứ mái trường xưa trỗi dậy...

Nắng tháng mười se làn da xanh tái
Sốt Trường Sơn còn đọng lại trên môi
Bỗng thấy bảng đen phấn trắng bồi hồi

Cùng trở lại với một thời trai trẻ…  

TẾT NÀY THĂM QUÊ

TÕt nµy th¨m quª


 Tết này xứ Huế không mưa
 chùm mai nở vội trước mùa gió đông
 Phố quen bỡ ngỡ nụ hồng
 trà my chúm chím dường không muốn về

Tết này em lại thăm quê
kỳ thi được giải mang về tặng anh,
Tặng mẹ nựng ngọn lúa chiêm
vượt qua sương giá làm nên hạt vàng,
Tặng chị ru cánh võng bàng
hẹn mùa hạ tới chị sang bên chồng,
Em mang cả ngọn gió lành
tấm lòng thầy, bạn Kinh thành thăm quê,

Tết rồi, em sẽ ra đi

Còn xuân ở lại vẫn thì bâng khuâng...

ĐÔI KHI

§«i khi

Đôi khi đi trong gió mai
bỗng nhớ về thời xa ngái
bếp lửa khói lá tre bụi
chung nhau thìa muối chát nồng

Đôi khi dạo dưới trăng suông
bỗng nhớ ánh đèn lớp học
đôi khi trên đường vui bước
nhớ về một mái nhà gianh

Đôi khi dưới nắng hè sang
bỗng nhớ những mùa thi cử
trán ai giọt mồ hôi đổ
mắt ai quầng tím đến thương

Đôi khi trong ráng chiều buông
bỗng nhớ về con đường ấy
nối đời với từng lớp dạy
mái trường cũng tựa quê hương

Đôi khi bước lên giảng đường
bỗng nhớ bảng đen chữ trắng
hoá tình theo từng tiết giảng

dẫu rằng ai nhớ ai quên...

GẶP NHAU NGÀY HỘI TRƯỜNG

GẶP NHAU NGÀY HỘI TRƯỜNG

          Lâu rồi mới lại hôm nay
Xa trường, xa lớp bao ngày nhớ mong
         Ta về trong dạ bâng khuâng
Mái trường nay khác, con đường chưa quen
         Đâu rồi phấn trắng bảng đen
Ngày nào với bạn học kèm dưới trăng ?
         Đâu rồi những cánh bằng lăng
Tím thầm rơi, ai nhẹ nhàng nhặt lên ?
        Cùng nhau giây lát hàn huyên
Nhận ra bao chuyện tưởng quên lại còn
         Cách xa mấy chục năm tròn
Biết bao kỷ niệm mỏi mòn con tim

         Dập dìu bè bạn xa gần
Bạn vương sợi trắng, ta nhăn nếp ngài
         Bao giờ trở lại xa xôi
Ghế xiêu ta tựa, ta ngồi bên nhau
          Bạn xưa tóc đã pha màu
Mái trường xưa đã xây cao mấy tầng
          Mà sao ta mãi bâng khuâng

Đắm chìm theo những quãng tình thuở xưa.

NHỚ MÃI KHÔNG QUÊN

Nhí m·i kh«ng quªn
        

Những gốc xoài vào mùa trổ bông
Hương toả ngát khuôn viên trường học
Xuân đưa trăng Nguyên tiêu vào lớp
Gió khẽ lay man mác chuỗi bông vàng

Còn nụ nào kết trái lúc hè sang
rồi bao đài hoa tơi tả rụng
và mấy lá vàng rơi xuống đất
mấy cành khô nghiêng buông theo thời gian?

Vẫn còn đó gốc cây già trầm lắng
Khắc nét ưu tư, khát vọng, trông chờ
Bao thăng trầm theo bão tố, nắng mưa
Tự khô mình cho nhành xanh, lá biếc...

Có bao học trò nhập trường, đến lớp
Đã quên hay còn nhớ những ngày
Quả ngọt nay thấm vị mặn bàn tay
Vị đắng cuộc đời những người gieo hạt ?

Có bao học trò xa trường, xa lớp
Đã quên hay còn nhớ nơi này
Từ đất cằn khô cây tròn bóng mát
Che mái đầu xanh dịu cơn nắng say ?     

Ôi những chùm trái đậu trên cây
Những chồi non tơ và lá mới
Những nhành cao vòi vọi
Những gốc cây già phủ bụi thời gian
Để bao học trò nhớ mãi không quên !.
 
        Bình Định, Tết Nguyên tiêu - 2002

LỐI QUEN

Lèi quen

Con đường tôi quen
kể từ thưở ấy
nắng lung linh trên bọt mưa tháng bảy
gió mơn man theo lá rụng tháng mười...

Con đường của tôi
bắt đầu từ sỏi đất
bám bụi chân trần mỗi bước
nắng mưa dầu dãi tháng ngày.

Con đường thuở xưa
mái lá lắt lay
bông gòn xác xơ lá rụng
thoảng chim bay, cá lượn
vẳng cánh diều sáo đưa…


Tôi đi hoài theo những tháng năm xa
con đường bỗng đâu đổi khác
hai bên nhà lên san sát
thảm nhựa êm láng mát lòng

Riêng lối đi về vẫn rất thân quen 
tiếng chuông giảng đường vọng lại
dáng hình ai ra vào phiên chợ
bước chân ai gọi cửa khuya về.

Để trong tôi hoài mãi đam mê
kỷ niệm tìm về lối cũ
mái trường xưa bây giờ vẫn thế
xóm thêm người kiệt phố vui hơn.

Ngự Hà ơi bao giờ khơi sông  
để thuyền rồng hứng bông trăng rụng
và đôi bờ thêm câu ví dặm

câu lý, câu hò ... đằm thắm lối tôi quen ?

GIÁO GIÀ



GIÁO GIÀ

Mắt kính tay loa vẫn ruổi rong
Yêu nghề mến lớp bước thong dong.
Không hờn cao thấp thời bươn trải
Chẳng trách đầy vơi thuở gánh gồng.
Bóng núi vươn hoài ra mặt biển
Thác ngàn chảy miết tới lòng sông.
Đi qua mỗi chặng thêm hy vọng

Xuân thắm quay về đợi cuối Đông.

XUÂN QUÊ


Xu©n quª

Nương mạ mơn man sắc lá non
Bờ tre thấp thoáng gió mai vờn
Cánh đào ửng đỏ đông tàn vội
Thôn dã lên đèn tết sớm hơn.
Chim quốc lạc bầy nhao nhác gọi
Mái chèo xa bến khẽ khàng buông.
Đi về lối nhỏ xa xăm ấy

Man mác nỗi lòng vọng cố hương.

HOA 20

 Hoa 20

Tháng giêng xa,
Tháng mười qua,
 Mười một lại tới...

Xứ Huế mưa giăng đã vợi
Thuận An mát rượi gió lên
Trường Sơn ấm áp vầng dương

Hoa hai mươi ngát hương
Nhận từ em dâng tặng

Tuổi lục thập thầm nhựa sống
Hoa đời tươi cánh cuối thu

Thoảng thơm hương nhụy gió đưa
Ngọt ngào lời em thủ thỉ

Hai mươi - năm nào cũng thế

Nợ em thêm một cánh hoa.

5 MÙA THU QUA

5 mïa thu qua
               Nhân kỷ niệm 5 năm ngày thành lập
              trường ĐH Kinh tế Huế 2002 – 2007


Ta rộn bước trên đường phố vui
Mùa thu theo nắng lại sang rồi
Nhớ mùa thu ấy - 5 năm trước
Hoa thắm, cờ sao đỏ rợp trời…

Ta nhận ra nhau của một thời
Mái trường tranh lá, vách tre vôi
Bên ánh đèn dầu qua đêm lạnh
Giáo án từng trang mở cánh đời

Ta gặp dáng nhau của một thời
Chân trần, mưa nắng trĩu bờ vai
Lòng vẫn vững tin vào Đảng, Bác
Cất tiếng vang sự nghiệp trồng người



Nay dưới trời thu lộng gió đồi
Tầng cao mái mới sắc hồng tươi
Nghe bước sinh viên vào lớp học
Như búp lên xanh, nụ bén chồi

Theo tháng năm ta lớn lên rồi
Bên dòng Hương thơ mộng đầy vơi
Dưới núi Ngự non xanh hoành tráng
Mái trường ta sáng láng, ngời ngời

Đón thu này trong nắng vàng tươi
Mùa báo hiệu một thời khóa mới
Tuổi lên 5 – ước mơ cao vợi
Đang tỏa danh dải đất miền Trung

Dưới trời thu lồng lộng, xanh trong
Như trải rộng tấm lòng bè bạn
Dẫu thách thức, gian nan nhiều lắm
Ta cùng xây mái ấm thân yêu!

Giữa Kinh thành thơ mộng, linh thiêng
Ta tự hào mái trường Kinh tế
Nơi bệ phóng cũng là nơi bến đỗ

Cho Thầy, Trò vươn cao, bay xa...

MATXCƠVA CHIỀU THU

Matxc¬va chiÒu thu

Ôi Matxcơva
như gặp trong mơ
một chiều thu
rừng cây vàng lưu ly
bạch ốc cao vời vợi.

Tôi bé nhỏ như từng hạt bụi
bồng bềnh trong khoảng xanh bao la,

Ôi Matxcơva
những phố dài đi qua
gặp những người nhân hậu
tàu điện ngầm trăm ga,

Nhâm nhi ly sữa chua
ngồi trên ghế đá
nhìn thiên nga bơi đùa
hoá thành xa lạ
lòng se lạnh trùng khơi
nhớ quê hương,
ước vọng !
  
Gặp một chàng trai
xỉn say bên đường
như nằm sưởi nắng,
Đi qua nhà hàng
mùi hương cá xông khói
thịt cừu nướng, bia hơi
chiều thu liêu xiêu rơi...

Matxcơva
sắc trời xanh tươi
xe buýt kín người
tay anh tờ báo
tay chị tiểu thuyết
họ cứ đọc hoài
cụ già, trẻ em luôn được nhường ngồi,

Đàn chim câu từng đôi
sà liệng bên tôi
như thể bè bạn.

Chiều thu mơ màng rơi

Matxcơva xao xuyến khôn nguôi...

TUYẾT RƠI

TuyÕt r¬i


Tuyết rơi
đậu lên mi mắt

Tuyết trải chiếu mềm trên đất,
Tuyết dệt hoa lên ngọn cây.

Tuyết bay
làm mưa, làm mây
theo mặt trời
hoá cầu vồng bảy sắc.

Tuyết hát
đưa hồn vào cõi lạc

trong trắng và đắm say.

BÓNG QUÊ



Bãng quª


Đêm về nghe khúc dân ca
Nôn nao nỗi nhớ quê nhà năm xưa
Cánh cò thấp thoáng bờ tre
Lời ru của mẹ trưa hè đong đưa

Sáo diều no gió vi vu
Mê cô thôn nữ câu thơ tỏ tình
Trăng vàng chênh chếch mái hiên
Rượu nồng, chè đượm... gia đình ấm êm

Dặm dài theo thời gian xanh
Bóng quê còn đó giữa miền bồng lai.

Câu thương, câu giận cho ai

Giận thương thuở trước theo hoài bóng quê.

CHUỖI CƯỜM BIỂN




CHUỖI CƯỜM BIỂN

Biển gửi sóng cho ai
mà vỗ bờ mãi thế?
Biết chăng dạ tràng bể
xe cát tận cuối trời?

Xin sóng đừng xô vội
dẫu biển lúc đầy, vơi
môi em tròn cườm cát
gửi vào sóng luân hồi...

Biển gửi sóng cho đời
hoá em thành bụi sóng
lung linh trong biển sáng
những hạt cườm tinh khôi.
  
Có lúc biển gầm sôi
Đôi khi bờ quạnh vắng,
Em sợ đêm yên lặng
để chuỗi cườm lẻ loi...

Ôi hạt cườm nhỏ nhoi
sinh ra cùng biển cả
tròn trinh như muôn thuở
giữa thăng trầm phong ba,
giữa bãi bờ bao la
nổi chìm theo con nước,...

Để tình yêu có được
trong tồn sinh vĩnh hằng.
Cho mai này có được

những hạt cườm tròn trinh.

NÉT QUÊ



NÐt quª

Em ơi
theo anh về làng
xôn xang nắng vàng ngọn gió
lung linh giọt sương nhành cỏ
vọng lời chim hót đồng xa...

Con đường trở lại quê ta
qua sông,
vượt rừng nhiều lắm.
mắt ai
ngân câu ví dặm,
môi ai
thơm lời dân ca...

Em ơi
theo nhau ta về
qua đường cái quê
lạc ngõ,
giọt mưa nhẹ rơi
êm ả,
ngỡ ai
bước chung lối quê.

 Nẻo đường em đã đi qua
không còn cỏ may vương lối,
ao sâu tuổi thơ bơi lội
nay nhà ngói mới xây cao.

Mái đình xưa
vẫn thuở nào
tọa dưới trăng sao sương gió,
tấm lòng dân quê rộng mở
thương nhau - nam mô di đà.

Đưa nhau ta về quê ta
nét riêng
hiền hoà mộc mạc,
biển vỗ sóng dài bãi cát
ngọt ngào câu hát mẹ ru

bồng bềnh điệu ví ngàn xưa ...