TIẾNG MƯA
Mưa xưa,
rơi trong thôn
đánh thức dân quê
dậy sớm hơn thường nhật
để ra đồng cày cuốc
cấy dặm kịp mùa khi cây
lúa còn non
Sợi mưa vương trước sân
chưa kịp đầy nên vũng
con trẻ ở trần tóc tai
ướt sũng
đưa tay hứng nước vô tư
Cơn mưa đầu thu
gọi chim di cư về đồng
tìm cá
Cơn mưa giữa hạ
thức lá xanh vắt vẻo cây
cành
Cơn mưa cuối đông
báo hiệu trời xuân
dịu êm và tỏa sáng
Mưa xưa qua nhanh
thương em một mình hy
vọng
để bây giờ
tiếng mưa rơi
trên tầng cao trĩu nặng
nghe đến mơ hồ
Cánh đồng quê quên cánh
chim về
mái nhà quê đâu còn sân
trẻ nữa
ngọn đồi quê mất hình con
suối nhỏ
mưa như nước mắt người ứa
lệ chảy vu vơ.
Biết bao giờ có lại tiếng
mưa xưa
từ cao xanh vọng về dòng
Ngân Hà nối nhịp
đàn Ô thước dập dìu theo
con nước
Chức Nữ - Ngưu Lang tới
hẹn cuộc tình chung
Để dưới tán đa làng anh
lại được gặp em
khi buổi học vừa tan
chúng mình quên mang nón
Mưa bay bay, mưa vỗ về âu
yếm
Ta cùng lớn lên cho cha
mẹ mừng vui...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét