Thứ Năm, 5 tháng 1, 2017

GIÁO CÌA NHỚ TUỔI XUÂN XANH

Gi¸o giµ nhí tuæi xu©n xanh


Về hưu muốn trở thành giáo già chẳng khó
Tờ báo trên tay thiếu kính đành đợi cháu về
Trận bóng câu lạc bộ Anh dẫu đam mê
cũng chẳng thức được khuya.
Cái đầu nổ bung khi nghe làn nhạc mạnh...

Vào tuổi xuân xanh nào hay gì né tránh
Trước lúc giảng bài chưa kịp thuộc giáo khoa,
Chủ nhiệm lớp sinh viên là tuổi chị tuổi anh
Thuyết về luật hôn nhân khi mình chưa cưới vợ

Giáo trẻ xông pha không có gì phải sợ
Chưa biết đồng vàng, chưa thấy đồng đô
Vẫn thản nhiên diễn trình kế toán bán – mua,
Chưa có đất nhà riêng,

mà giảng về kinh doanh địa ốc.


Tuổi trẻ không biết gì đơn độc
Ăn một nồi, ngủ một chiếu... nhẹ tưng
Đi dặm đường dài với chiếc xe đạp toòng teeng
Cùng ba lô cóc sau lưng, mỏi đâu, nghỉ đấy,

Tuổi trẻ đâu chỉ ấp ôm những điều giản dị
Tự nuôi lấy bản thân khỏi làm khó gia đình,
Còn cả những kỳ mong xây dựng một lâu đài
Ở đó đầy trăng sao, mặt trời, cỏ hoa, nhạc khúc
Ở đó thấm đậm tình yêu và dồi dào tri thức...

Tuổi trẻ thề sẽ là trang viết mộc
Sẽ làm nên tấm bảng sạch giảng đường
Sẽ là giọng ngân báo hiệu trong trẻo tiếng chuông
Sẽ là nét riêng hài hòa của mỗi mái trường thân thiết

Để từ đó giáo già nhớ tuổi xuân mà khao khát
Mà trẻ trung và kiêu hãnh với đời
Để thế hệ sau luôn hướng tới tương lai
Thấy vóc dáng tuổi xuân nay mà nâng tầm cao mới.

Và có những điều tuổi xuân luôn thầm hiểu
các bậc giáo già đã chỉ giáo từ xưa...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét