Thứ Năm, 5 tháng 1, 2017

HOÀNG HÔN TRÊN PHÁ VẮNG


Hoµng h«n trªn ph¸ v¾ng

 Xuôi về một vùng quê em
 Cổ xưa như xương rồng biển
 Ráng chiều buông trên phá vắng
 Cánh cò say sóng chao nghiêng

 Gió ngoài cửa biển luồn sang
 Trôi theo mặt đầm sóng sánh
 Thuyền câu lẻ loi mỏng mảnh
 Đong đưa đan bện gió sương

 Hoàng hôn tựa một cánh buồm
 Phủ lên mặt đầm ngập nước
 Bóng quê cuối chiều gầy guộc
 Dáng em hiu hắt mơ màng
              
   Xa xa mấy sợi nắng vàng
   Vương trên ngọn đồi hoang mạc
   Cao cao một vầng trăng khuyết
   Phá chìm khuất trong mê man

   Chiều nay em lại một mình
   Bước theo lối mòn thuở ấy
   Sương rơi thân gầy run rẩy
   Hoàng hôn thản nhiên lại về 

   Em chưa viết được chữ “A”
   Cũng chưa ghép vần chữ “H”
   Chưa trọn một ngày tới lớp
   Chưa được một lần đi xa…

   Tình yêu sông nước bao la
   Thuyền đời trôi trên phá vắng
   Bao giờ quê lên phố huyện

   Cho vơi nỗi niềm diết da ?        

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét