L¸ r¬i
Sau một đêm gió gào mưa dội
Khu vườn ai oằn oại tàn hoang
Những chiếc lá non tơ rời rợi
Dứt lìa cành làm kiếp lang bang
Khách qua đường nhặt lấy một hai
Như thể muốn giữ vài sắc biếc
Người lao công hững hờ dồn quét
Chiếc lá non từ biệt cõi đời
Sau một đêm nào mấy ai hay
Như đã thấy và rồi chẳng thấy
Bầu trời vẫn xanh màu mây tháng bảy
Cánh cò vẫn vàng tháng tám bay bay...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét