Lèi quen
Con đường tôi quen
kể từ thưở ấy
nắng lung linh trên bọt mưa tháng bảy
gió mơn man theo lá rụng tháng mười...
Con đường của tôi
bắt đầu từ sỏi đất
bám bụi chân trần mỗi bước
nắng mưa dầu dãi tháng ngày.
Con đường thuở xưa
mái lá lắt lay
bông gòn xác xơ lá rụng
thoảng chim bay, cá lượn
vẳng cánh diều sáo đưa…
Tôi đi hoài theo những tháng năm xa
con đường bỗng đâu đổi khác
hai bên nhà lên san sát
thảm nhựa êm láng mát lòng
Riêng lối đi về vẫn rất thân quen
tiếng chuông giảng đường vọng lại
dáng hình ai ra vào phiên chợ
bước chân ai gọi cửa khuya về.
Để trong tôi hoài mãi đam mê
kỷ niệm tìm về lối cũ
mái trường xưa bây giờ vẫn thế
xóm thêm người kiệt phố vui hơn.
Ngự Hà ơi bao giờ khơi sông
để thuyền rồng hứng bông trăng rụng
và đôi bờ thêm câu ví dặm
câu lý, câu hò ... đằm thắm lối tôi quen ?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét